Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019

nghề gái gọi hiện đại

Nghiệp gái bao hiện đại



Tìm hiểu gái gọi là gì Tuy nhiên, trước đó, từ gốc của ca-ve là cavalier của tiếng Pháp đã được dùng phổ quát ở miền Bắc từ những năm đầu thế kỷ 20 (qua đường mượn âm và dùng ở dạng giống cái (cavalière), tức là bạn nhảy nữ. Vào thời đó, do quan niệm nam nữ thụ thụ bất thân, hầu như chơi có đàn bà Việt Nam chịu nhảy nên bạn nhảy nữ đều là chuyên nghiệp. Họ được gọi là ca-va-li-e, hoặc kỵ nữ (do cavalier tức là kỵ sĩ) hoặc vũ nữ (tức làm việc tại vũ trường, nghe sang hơn là ca ve vốn làm ở tiệm nhảy).

Khái niệm gái bao là gì là phiên âm của tiếng lóng cavert mà học sinh nam trường Pháp ở Việt Nam những năm 50 của thế kỷ 20 dùng để chỉ một partenaire (partner) nữ trong một cặp khiêu vũ, đặc biệt là trong dạ vũ Gala thường niên của trường Lycée Yersin ở Đà Lạt.

Một trong những ca-ve (vũ nữ) nức danh nhất cuối thập niên 50 đầu thập niên 60 của thế kỷ 20 là cẩm châu. Cô sinh năm 1940 tại Hà Nội, năm 15 tuổi, cô gia đình di trú vào Nam. Sau đó không lâu, do cha lâm bệnh mất nên Cẩm Nhung phải bỏ học, xin vào làm tiếp viên trong một nhà hàng. Thời kỳ này, phong trào nhảy nổi lên rầm rộ, cẩm châu chuyển sang làm ca-ve (tức gái nhảy, vũ nữ) chuyên nghiệp. Ở tuổi chưa tới 19, lại sở hữu thân hình hấp dẫn, Cẩm Nhung nhanh chóng trở thành nữ vương vũ trường Kim Sơn trên đường Tự Do (nay là đường Đồng Khởi), làm lu mờ các ngôi sao sáng lâm thời điểm đó.

Tuy nhiên, chính tại nơi đây đã khởi đầu cho thảm kịch thế cục của vũ nữ Kim Nhung. Cô quen tay với trung tá công binh Trần Ngọc Thức - một sĩ quan của Việt nam Cộng Hòa lớn hơn cô cả chục tuổi. Vụ việc đến tai bà Năm Rađô - vợ của trung tá Thức. Và bà Hoạn Thư này đã ra tay tàn độc với cẩm châu, gây ra vụ đánh ghen tàn tệ và kinh rợn nhất từng được ghi nhận tại tỉnh thành này, gây chấn động cả Sài Gòn và miền Nam.

Sau 30-04-1975, các vũ trường lại dần biến mất. Nhưng đến cuối những năm 80 của thế kỷ 20, khi các vũ trường xuất hiện trở lại, làm bạn nhảy với khách vẫn là công việc chính của các cô vũ nữ. Việc ra ngoài chơi với khách vẫn nằm ngoài khuôn khổ công việc của ca-ve. Còn nếu ai đi khách ngoài vũ trường chỉ có thể là nhảy dù/ đi dù (tức là còn bí mật làm ca ve kiêm hành nghề mại dâm).

Lịch sử gái bao hiện nay Sau năm 1954, vũ trường biến mất ở miền Bắc nhưng lại thịnh hành dần ở miền Nam. Từ ca-va-li-e theo đó cũng biến mất, thay vào đó là sự xuất hiện của các từ ca-ve và ca nhe, lấy âm tiết đầu và âm tiết cuối của từ gốc mà phát âm theo kiểu miền Nam. Thời này ca-ve vẫn còn là vũ nữ, làm việc chủ yếu ở vũ trường. Còn nếu có làm gì thêm ở đâu khác thì đó không phải là đặc điểm nghề nghiệp của họ. tức thị ca-ve chỉ là một gái nhảy thuần tuý, không hơn không kém.

Giải nghĩa gái bao hiện đại ở thời kỳ này khiêu vũ không lương, chỉ có tiền bo tùy tâm của khách nhảy (nếu tranh được khách). nên chi, nếu không nhảy dù thì làm sao sống? Dần dần cái “việc kiếm thêm” lại thành việc độc nhất mà các cô ca-ve biết làm. Đến hiện thì bất cứ cô gái nào đi khách cũng có thể được gọi là ca-ve, dù mày mặt cái sàn nhảy ra sao, có nhiều cô ca-ve chưa hề biết đến. Như vậy, ca-ve từ nghĩa ban đầu là bạn nhảy nữ đã bị biến dạng thành gái bia ôm, gái đứng đường, gái ăn sương, v.v... Khi dịch trái lại tiếng Pháp, vớ các ca-ve loại này được dịch là pute, không dùng lại từ cavalière được.

Nghe tiếng kêu cứu, một số người đi đường đã chạy đến, họ thấy cẩm châu nằm quằn quại dưới đường, mùi axít xông lên hôi nồng. Một người đàn ông đã ôm nạn nhân lên xe taxi, chở đến Bệnh viện Đô Thành (Bệnh viện Sài Gòn hiện tại). Do Bệnh viện Đô Thành không có khả năng trị bỏng, nhất là bỏng axít, nạn nhân sau đó đã được chuyển đến Bệnh viện Đồn Đất (Bệnh viện Nhi Đồng 2 hiện tại) lúc 2h sáng ngày 18-07-1961.

Bà Năm Ra-đô đã thuê hai tên giang hồ có cỡ với giá 2 lượng vàng để làm cái việc hủy diệt nhan sắc của cô vũ nữ bằng cách tạt axít mà báo chí thời bấy giờ đánh giá đây là vụ đánh ghen bằng axit lần trước nhất xảy ra trong giới thượng lưu Sài Gòn, là tâm điểm quan tâm của nhiều xã hội. Vụ việc rúng động này diễn ra lúc 22 giờ hôm sớm 17-07-1961, khi vũ nữ Cẩm Nhung rời khỏi nhà để đến vũ trường Kim Sơn thì bất thần từ bên kia đường một gã đàn ông băng nhanh qua đường, tiến về phía cô. cẩm châu chưa kịp phản ứng thì gã đàn ông đã tạt mạnh ca axít vào mặt cô. cẩm châu chỉ kịp kêu lên: “Chết tôi rồi, cứu tôi với” rồi ngã gục trên đường. Người đàn ông sau khi tạt axít đã băng qua bên kia đường, leo lên xe taxi mở cửa chờ sẵn, trên ấy có bà Năm Rađô.

http://images.google.vg/url?q=https://gaigoiso1.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét